Chuyển tới nội dung

Những pha chém gió kinh điển do các thầy bói tự thuật trong trại cải tạo

  • bởi
Những pha chém gió kinh điển do các thầy bói tự thuật trong trại cải tạo

 Dân gian có câu Thầy bói nói dựa người ta cũng lại mỉa mai mà nói rằng:  “bói ra ma quét nhà ra rác” Tuy nói miệng như vậy nhưng vẫn rất nhiều người tin vào váy toán, nhất là các chị em phụ nữ để có cái nhìn thực tế hơn về các thầy bói và mánh khóe lừa đảo của họ. Mời các bạn lắng nghe những lời thú nhận của chính các thầy bói Phần nội dung sau đây là lời kể của các thầy bói sau khi tham gia lớp cải tạo mê tín dị đoan ở nước ta những năm 1960. Hầu hết các thầy bói đã nhất trí rằng cái nghiệp vụ bịp bợm cơ bản mà thầy bói nào cũng áp dụng. Đó là nói dựa, nói dựa là mánh khóe khai thác khách hàng. Nó là một thủ đoạn tâm lý, là một cách đánh tráo rất tài tình của thầy bói. Thầy bói ấy thường nói để khách có thể hiểu theo nhiều cách. Hãy điều nào hợp lý với mình thì nhận bậc.

       Những pha chém gió kinh điển do các thầy bói tự thuật trong trại cải tạo
Thầy nói thế nào đấy để
có thể chữa lại mà khách không nghi ngờ, thầy Não nói Sách vở mà chúng tôi học chỉ là những mẫu cứng nhắc. Thầy bói nào cũng có thể thuộc lòng các quẻ bói định sẵn, nhưng khi đụng chạm với khách sẽ không bỏ được nếu không biết cách nói dựa để khai thác. Muốn vậy, phải nắm được cái gì đã xảy ra với khách và họ đang muốn gì nãy giờ để nắm được quá khứ và hiện tại gọi là tiền vận của khách, từ đó đoán về tương lai gọi là Hậu. Vậy khách đến xem chủ yếu là muốn biết về tương lai. Nhưng thầy bói thì nhất thiết phải mày mò dựa dẫm để nói cho được đúng tiền. Vậy dù chỉ là một phần khách mới tin khi đã chiếm được lòng tin của khách, thầy tha hồ tán dóc về hậu vận, phải một thời gian sau mới kiểm nghiệm được lời đúng hay sai. Kinh nghiệm được các thày thống nhất là nên tâng bốc, nói tốt về tương lai cho khách. Thích thú mà lấy tiền, nhất là loại tốt về con cái của họ. Nói thì đơn giản nhưng nói dựa cũng không phải dễ, phải làm nghề lâu năm mới thành thạo được, thầy bói Đắc kể. Thầy bói nổi tiếng nhất chính là người nói dựa giỏi nhất. Muốn nói dựa, thầy bói phải sử dụng một loạt thủ thuật để khai thác khách, trước hết phải nắm được khách thuộc loại nào, giới nào, nghề nghiệp gì và cụ thể. Lúc ấy khách bộc lộ phong cách, cá tính và trạng thái tinh thần đối với việc xảy ra thế nào, căn cứ và lượng thông tin ấy để dự đoán sự việc khách đang mắc mớ.  

          Những pha chém gió kinh điển do các thầy bói tự thuật trong trại cải tạo
Một số người hành nghề
thuộc Văn phòng giải đáp của Trung tâm nghiên cứu ở Sài Gòn trước đây đã khai thác, đã khai trong các lớp học cải tạo ở miền Nam là họ không chỉ nghiên cứu kỹ các thư từ con người, thân chủ, xem bói mà họ quanh cửa, cả tay chân đến dò hỏi để lấy tài liệu của người xem rồi mới phán. Từ đó họ bày cách biến rủi thành may, chuyển vận mạng cho khách, ông Tư. Bộ ấy nói Mắt tôi không nhìn thấy nhưng tôi nghe tiếng chân đi, giọng nói mũi tôi ngửi hơi người, mùi nước hoa, mùi mồ hôi. Tay tôi tìm cách sờ được vào quần áo xem tay cứng cáp hay mềm mại trai hay không. Cùng với một vài câu trao đổi hỏi han với phân biệt được ngay kẻ giàu, người nghèo, người thành thị hay nông thôn già hay trẻ, lái buôn hay người lao động, người có chữ hay dốt nát. Họ tìm đến tôi cử chỉ, vội vàng, hốt hoảng hay bình tĩnh, đàng hoàng, từ đó tới dự đoán khách đang vướng mắc chuyện gì. Một thủ thuật nữa mà thầy bói nào cũng sử dụng là bí quyết tâm lý các thầy đã tổng kết thành vô sự thì không đi xem bói. Người ta tìm đến thầy bói, tức là họ đang gặp một tình huống căng thẳng. Gia Trạch hoặc bản thân đang có vấn đề cần giải quyết.


Người đi xem
bói cũng giống như người đang phát bệnh tìm đến thầy thuốc. Vậy tâm lý của họ lúc đến thế nào? Trước hết họ rất sốt ruột và rất tin thầy, lòng họa đầy hy vọng sẽ được giải đáp về nỗi khổ tâm của mình. Vì thế thầy có thể kín đáo khai thác được những điều cần thiết. Hãy bao giờ cũng tỏ thái độ ân cần, đồng cảm và chia sẻ nỗi buồn với người xem. Họ làm cho người xem tìm thấy một người bạn, một người giúp đỡ tin cậy. Họ có thể thổ lộ tâm can và vì vậy giữa hai người trong khoảng thời gian không lâu đã hình thành sự giao cảm, làm cho họ gặp nhau tin nhau. Ông Tư Bói quả quyết Nếu một người đến xem bói mà chỉ nói ngày sinh, tháng đẻ thôi, hỏi gì cũng không nói nữa. Tôi đố thầy nào dám đoán vì rằng không hỏi han thì không thể nói dựa được mà đã không nói được thì còn gì để bái nữa. Ông Tư Bói cũng kể Hãy học mãi mà không có, không có gì khác. Một hôm tôi hỏi thầy những lời thầy bảo Con đã học thuộc cả, còn gì xin thầy chuyển nốt để con ra hàng kiếm tiền giúp đỡ gia đình. Sau một hồi suy nghĩ, ông thầy bảo sư thầy cũng nặng. Ừ, thầy cũng bằng lòng. Bây giờ con biện một mâm xôi con gà, chai rượu, 20 lá vàng và 20 đồng sang Tạ Thánh. Rồi thầy nói bí quyết và cho đi. Khi đã biện đầy đủ lễ nghi, thầy tôi sai vẽ một vòng tròn, đặt con dao phay mài sắc và một cốc rượu pha tiết gà bên cạnh. Thầy và trò quỳ xuống thay báo đây là môn huyền bí, bố mẹ không được hay anh em không được biết vợ chồng không cho đó sống, giữ lấy chết, mang theo con. Phải giữ đúng lời thề thầy mới chuyển hết được. Tôi phải cầm con dao chém vào vòng 3 nhát phát thệ rồi hai thầy trò chia nhau uống hết cốc rượu, sau đó lựa hôm đêm khuya thanh vắng, thầy tôi bắt đầu truyền nghề thực thụ. Sách vở, chữ nghĩa chỉ dẫn cho người ta tin làm ra như là thiên mệnh định sẵn ghi trong cung số của trời đất và cũng để cho người ta biết sách vở khỏi vặn lại. Tôi không hiểu liền hỏi Thưa thầy, thế là nghĩa thế nào? Thầy tôi nói nghĩa là cứ theo như sách thì có mà chết đói, không kiếm được tiền đâu con ạ. Phải mầy mò dựa dẫm thì mới đoán được. Khi đã làm nghề phải tinh ý quanh quẩn chỉ là ốm đau, bệnh tật, tiền của ra sự, đất cát, cửa nhà mồ mả tổ tiên, tình duyên trắc trở, danh vọng lao đao hoặc là miệng giếng quan tụng, tiền của mất mát cứ xoay lần thế nào cũng đến chỗ chúng vì loại khách họ thích xem mạch nào, bản mệnh cầu tài hay tình duyên.

Những pha chém gió kinh điển do các thầy bói tự thuật trong trại cải tạo


Đoán mặt đó
nói rộng ra cá không đúng thì vớ tôm ôm không đúng thì cũng được. Đổng Đông nhận điểm nào thì xoáy vào đó mà nói cách thức thầy tôi bảo Ban thì nhiều, không kể hết được. Kết lại một câu là thầy bói nói dựa cấm sai tí nào nhờ vốn liếng của thầy. Và sau mấy chục năm hành nghề, mánh khóe của tôi đã khá già, dặn mắt không nhìn thấy nhưng tai nghe chân đi, giọng nói ngửi mồ hôi hầm hập hay nước hoa thơm phức là có thể phân biệt giàu nghèo sang hèn vui, buồn khỏe mạnh hay ốm đau nhân đấy mới tùy loại mà bắt nọn, dựa dẫm, bịp bợm hoặc dọa nạt sách là ở chỗ đó có thánh với tướng gì đâu. Làm nghề bói, chẳng qua ai cũng học chữ như ai, từ việc khấn khứa đến gieo ba đồng tiền quẻ đều thế cả. Tóm lại là phải giàu kinh nghiệm. Láu cá là anh tiền khi đã biết họ thuộc hạng người nào rồi, con phải liệu cái tuổi nữa chứ. Xem bói thì ai mà chả phải nói tuổi để gieo quẻ, nắm đầy đủ các yếu tố đó rồi thì thả cửa mà dựa dẫm mồm mép nhà nghề. Chúng tôi nói huyên thuyên như nước chảy không thế nào mà khách chẳng chịu. Tôi nhớ mãi quẻ bói ở Tây Mỗ vài chục năm trước đây, một hôm có bà năm mươi mốt tuổi xem cho chị 25 tuổi, nghe tiếng nói sang sảng. Ngồi gần bà ta, S. phải chiếu váy rồi nhanh nhẹn, man mát. Tôi biết ngay bà này thuộc vào loại giàu có. Tôi đoán chắc là bà Lý, bà Bá gì đây, bịp họ làm món tiền mới được. Tôi nghĩ quẻ này chắc gia đình lục đục hoặc ốm đau chi đây, nếu không thì hà tất bà ta phải đi xem thay cho chị hai lăm tuổi, bụng vừa nghĩ mồm vừa hỏi Bà xem bé đâu hả?

Tôi xem về Tây Mỗ xã Tây Mỗ Động, tôi bắt đầu khấn khứa thần kim cung linh thượng tấu chiêm gia sự tiền hậu vậy. Bản mệnh như Hà và gieo quẻ nhặt sách, nhị đơn ám sách là khám vi thủy. Nói cho to cho ra vẻ xong, tôi đoán ngay không rõ, chị này năm nay nặng lắm, không không ốm đau thì cũng hao tốn tiền của miệng. Tiếng bỗng dưng kẻ đặt điều vô sự cắp nón ra đi. Vâng, chịu thầy không con, mẹ cả nhà tôi chả hiểu vợ chồng xích mích điều gì, tự nhiên đùng đùng bỏ nhà ra đi. Tin thầy mách giúp cháu nói thế nào? Cảng Dạ Giả con bà bỏ nhà ra đi ngủ cầu ngủ Quán ma tà quỷ quái yêu tinh thần nữ run rủi hổ, giọng giếng sâu Không, hãy kêu cô để nắm tóc lôi gáy trở về mới được. Bà ta càng cuống lên thì tôi càng dọa Già phải phúc khỏe, nghĩa là phải đặt thêm tiền để khấn thánh xem có cách nào gỡ nạn họ giàu có mà tội gì chớ làm tiền. Sau một hồi khấn khứa gieo quẻ, tôi bảo bà ta về sửa lễ, lên điện kêu xin thì vài ngày nữa chị ta sẽ trở về bình yên. Lẽ đương nhiên vợ chồng trẻ thường hay xô xát, giận nhau một tí là lại bỏ về lại bỏ nhà ra đi. Về nhà bố mẹ đẻ thì sợ bị mắng chửi, chẳng qua cũng đến loanh quanh ở nhà bạn bè thân thuộc tạm vài ngày hết giận rồi lại về chứ còn đi đâu hà tất phải thánh thần gọi về cùng với lẽ chẳng qua chỉ đủ tiền đi chứ ích lợi gì đâu, thế còn xem cho người bệnh thì thế nào, thật ra cũng chẳng tài nào mà nói cho đúng được.

Những pha chém gió kinh điển do các thầy bói tự thuật trong trại cải tạo

Chính vì thế phải nói lung tung như thế này, đi nước bước phải, giờ chạm vào cáo quanh. Ôn Quan Dịch, các ngài chấm giao cho cô giữ vía thuốc thang thăng giáng đầy vơi hơi, sốt rét, nhức lưng, đau đau các khớp xương, phản xạ tính xạ mê, ăn vào thở, không chịu lạnh dã, đi ngoài, đau bụng, ngửa khan, bốc hỏa, mắt ngơ ngác như mình là người dạy vì có người giữ vía, bệnh gì mà chả dính vào đó vài điểm. Thế là khách hàng khai ra hết, chẳng có gì cũng xuôi. Người ta đi cũng đi lễ hại tiền tốn của thầy bói dẫn cho thầy cúng cô Đồng là như thế. Cái gì cũng do miệng thầy bói nói ra, bói đã láo thì cúng cô Đồng cũng theo nhau láo toét Xin nói thật, bà con ta từ nay đừng dại gì mà đi. Hỏi ông thầy mù nếu không tin tôi xin mách nước thế này. Khi xem bói, thử hỏi ông thầy là số tôi đã có vợ hay chồng chưa được mấy con chết máy, còn máy cấm không được nói dựa hoặc tán rộng ra đố. Ông thầy nào đoán được anh Nguyễn Kỳ B, một thầy bói trẻ người xã Liên Hiệp, Quốc Oai cũng kể Một buổi sớm mùa hè tôi còn đang nằm trên giường ngủ, có một bà bên Quế Dương gian xem bói, thấy bà ta đến sớm, dáng điệu lại hấp tấp, vội vàng. Tôi nghĩ bụng hắn là đêm qua trong nhà có chuyện mất trộm hoặc đau ốm gì đây. Gieo quẻ xong, tôi gọi gã này thanh ứng không mất và thì cũng ốm đau. Bà ta nói Vâng, thầy cứ đoán chơi tiếp ao xơ động là có tai nạn.

Nhị Bạch Hổ lo toan đến người gã này thì trong nhà hẳn là có người ốm với ngần ngừ để dò xét. Thấy bà ta ngồi yên, tôi quả quyết trong nhà có người ốm bà có nhận không? Nếu sai thì xin hoàn quẻ. Thế là bà đã nhận ngay. Vâng, bố cháu ốm mà nhờ thầy xem giúp. Có người thắc mắc, hỏi ngay ngộ trong nhà người ta không có người ốm thì làm sao thì khó gì mình đã có cách sửa ngay rằng là đúng. Theo quỷ à thì nhà có người ốm nhưng bạn nhà bà còn thích của đi thay người xoay sang chuyện mắt của ai chứ sao? Và tôi đoán tiếp cho bà kia. Giáp Ất là thủy binh binh La Mã. Ông ấy tuổi Bính, năm nay năm thủy hỏa tương khắc nên vắt phải hát to, có người làm động long mạch, nhưng số người ta vừa nhả bà phải gánh thay không? Giữa đường nó quàng vào cổ đấy. Bà ấy khẩn khoản ngoài đau gần hay xa. Thưa thầy, tôi nghĩ mấy năm nay thì ở đâu mà chả có phong trào đào giếng, khai mương chống hạn, đào hố phân nên tôi liền nói động về phía Đông Nam, ba phải về sửa, lẽ nhờ người ta cúng tạ long mạch thì mới khỏi. Nói đến đây, anh ta buồn rầu nói tiếp. Nhưng ba tháng sau tôi được tin ông ấy qua đời, không khốn nạn thay cho bà ta. Thì ra cái ách nó lại quàng vào cổ như thế đấy. Anh cho biết Trong nghề bói của chúng tôi không phải lúc nào cũng dễ xơi cả đâu. Nhiều lúc cũng gặp phải những ông khách hắc búa lắm đấy. Vừa rồi tôi đã gặp phải một thanh niên đến xem. Đặt quẻ xong, anh ta nói chỉ nhờ thầy xem giúp ba câu Một là tôi bao nhiêu tuổi? Hai là ngôi mộ của bố mẹ tôi có được yên không?


 Ba là tôi được. Mấy anh em kể cũng gay thật đấy. Nghe giọng nói tôi ngờ ngợ là anh ta thử có mấy người xem lại đông nhỡ không may, đoán sai một câu thì lần sau đừng hòng kiếm ăn ở vùng này. Trong bụng tôi đã run nhưng cố đoán. Câu thứ nhất khi nghe giọng anh ta còn trẻ, chắc chỉ ngoài đôi mươi. Tôi đoán anh 23 tuổi và định bụng nếu anh ta không nhận thì nói át đi, anh không thành tâm nên thánh không ứng rồi trả lại quẻ cho anh ta đi. Nhưng may sao anh ta nhận ngay là đúng. Thế là ăn đứt một câu. Câu thứ hai mới gay go chứ biết bố mẹ họ sống hay chết mà xem mồ mả, nhưng các ông, các bà tính đã làm thầy bói thì phải biết nói dựa. Tôi liền đoán một câu rất chung chung. Ngôi mộ của ông bà đặt ở đây cũng được hợp toàn dừng lại để dò xét thái độ, nhưng anh ta cũng gan vậy, nhờ thầy cứ đoán tôi tiếp Tả Thanh Long Hữu Bạch Hổ Long Mạch Vượng đấy. Vừa dứt lời, anh ta nóng biết cãi liền láo toét Bố mẹ tôi còn sống cả và anh ta làm hung lên giá, phải tay non thì lôi thôi với họ. Nhưng mà tôi bình tĩnh giảng dạy, thế thì anh dốt quá đi nhé. Tôi nói hợp toàn là hai ông bà, còn song toàn chả phải còn sống là gì, vì anh định thử thách lòng ăn tối. Anh không rõ thế thì sao? Thầy lại bảo Long mạch vữa? Vâng, thế này nhé. Thanh long hữu, bạch hổ là ám chỉ hai ông bà Long Mạch Vượng là chưa chết. Mọi người ngồi đợi xem, cười ồ lên và dục cậu ấy chịu thầy đi. Tôi đoán tiếp Câu thứ ba Nhà anh có 3 anh em, nhưng tuổi này xung khắc lắm đấy. Anh ta hỏi xung khắc thế nào lâu với nhau được không? Thế là vô tình anh ta đã thò đuôi cho mình lắm. Tôi nói Vâng, không lâu được với nhau, có hai người đi xa, anh đã cãi lại đi xa để không đúng. Nhà tôi có 3 anh em thật nhưng hai anh tôi đã chết rồi, mấy vạn lại thế, chết rồi, có vẻ được nữa không mà chả gọi là đi xa anh ta đuối lý không cãi được nữa.

Tôi cầm tiền bỏ vào chat và nghĩ bụng thế là thoát, thầy bói Mạnh Xuân M Â, phố Đông Hưng, Sơn Tây cũng kể Hôm ấy là ngày mùng 9 tháng Giêng âm lịch năm 1, 9, 3, 9, tôi bắt đầu đi chợ để làm lễ trải chiếu. Sáng ngày cơm nước xong, khăn áo chỉnh tề, nay sách chép ra đi, trong bụng tôi vẫn sợ chị lo xem, không được. Người xem vừa rút mất quẻ vừa mắng cho thì chết về. Tháng Giêng, trời còn lạnh, trong người cứ nóng ran lên, mặt đỏ tía, tai rôm sảy cắn khắp người. Tôi cứ trở ra trở vào nét hút thuốc, lại đến uống nước mãi mới dám đi qua phố Lạc Sơn, đến đầu phố Lê Lợi, bây giờ thì gặp bà Phán trình vào xem bà ấy lại không biết tôi. Tôi ăn mặc diện bà ta hỏi có phải tôi hiểu Hà Nội lên không? Tôi nhận liều. Vâng, tôi vừa xuống ô tô thì đến đây mời. Uống nước xong bà ta đem tiền đặt một quẻ ra sự. Lúc bấy giờ giá một quẻ ra sự là hai hào bạc. Tôi gieo được quẻ Lục Hào Câu Tĩnh, lẽ ra Lục hào câu tĩnh lạc quẻ Gia Trạch An. Nhưng mà tôi nghĩ nếu Gia Trạch An thì đầu năm ai lại xem ra sự làm gì. Thế nên tôi cứ đoán gã này của mắt người đi cửa nhà tranh tụng. Người thì Lâm Thương cứ như quẻ này thánh dậy thì trong nhà bà năm nay FBI cũng có người đến cũng có thêm người cũng có mà mất người cũng có đấy. Bà ta hỏi Thế thì đã có chưa hả thầy? Tôi nói anh đã ứng thì phải có chứ, có rồi đấy, nếu không thì thế nào cũng có người chết. Vừa nói xong thì đã nghe bà ta sụt sùi khóc nhận là có đứa con 14 tuổi vừa bị cảm chết và nhờ bấm xem cháu có sạch giờ anh không và bấm tính một lát và nói Thôi bà cũng đừng thương tiếc nữa.

Cậu ấy chết cũng được. Sạch là cậu ấy là con trời, con phải chứ không phải là con ông bà, cậu ấy chỉ bẻ có thế thôi. Nghe xong bài khen gớm thầy Hà Nội có khác đoán đúng quá, thật là Phúc Lộc chủ thầy Năm mới tôi thưởng cho thầy cả năm. Hảo lấy may đoán dựa về tài lộc, bản mệnh thì còn được những người cho là quái hồ danh để gọi đích danh thủ phạm. Kẻ lấy trộm lấy cắp không thể nào mà dựa được nên không ít người cho là có thánh thần ứng khẩu trong Thầy Thầy bói xanh, tức là Đỗ Văn Đ. Long Xuyên, Phúc Thọ, Hà Tây kệ một lần tối qua, Việt trì lòng nghĩ ở một quán cơm có mấy khách ăn rất là đông. Ông chủ quán vừa mua được tấm vải về. Mọi người xúm lại khen ai cũng khen vậy tốt nhưng không may bỗng tấm vải không cánh mà bay, ông chủ quán tiếc ngẩn ngơ Nhà trọ thì đông người không biết nghi cho ai. Ông ta đành nhờ tôi xem hộ đi. Nãy giờ ngồi chơi nhưng tôi vẫn lắng nghe người ta xem và khen vậy tốt. Tôi bắt đầu nghi cho một bà hàng xóm, bà ta cứ xem đi xem lại mãi rồi về lúc nào không biết. Tôi nói gác vải của ông chưa đi đâu xa để uống rượu xong, tôi sẽ xem cho một quẻ quái hô danh thế nào cũng thấy thấy tôi nói quả quyết nên ông chủ rất tin và tôi dặn ông làm theo. Lời tôi bảo ông ta sang nhà hàng xóm lúc nãy rồi lân la nói chuyện, tôi bị mất tấm vải, bà hàng xóm ngạc nhiên Sao không mất hả? Chẳng biết đứa nào nó lại gian thế? Đại úy còn trách ai được nhà ông thì kẻ ra người vào suốt ngày. Theo ông, có người cho ai không? Tôi chả dám ngờ cho ai. Vậy thì nhất định không mất được. Bà tao không mắt để tôi nhà một ông thầy bói ở bên Sơn Tây sang. Ông ấy nổi tiếng món quái hồ danh cam đoan thế nào cũng gọi ra tên người lấy. Ông ta còn đang uống rượu bên hàng tôi kia kìa và ông chủ quán cũng không quên nói thêm Gã này tìm ra thì nhất định phải đưa lên xã Cẩm chủ quán. Vừa về đến nhà thì bàng xóm cũng theo chân sang, vẫn cái giọng lanh lảnh khen Vậy lúc nãy bà đã đon đả chào thầy ạ. Vâng, chào bà, bà ở đâu lại chơi. Tôi cũng ở cạnh đây thôi. Thầy đã xơi rượu chưa? Bác ta thì ngược à? Tôi định uống rượu xong thì lên Phú Thọ nhưng vì ông chủ đây của tấm vải bị mắt nhờ tôi xem một quẻ bói hồ danh nên tôi quay lại xem giúp ông ấy khổ thế thì hay quá. Nghe tin thầy mới sang, tôi cũng muốn thầy xem giúp cho một quẻ về ra sự trăm năm nay làm ăn ra sao? Tôi mừng thầm Thế là đã nắm được tóc của ngươi rồi. Bà ta đặt tiền xong, tôi thấy vở gieo quẻ khấn khứa mấy câu rồi đoán trong nhà năm nay làm ăn vô sự. Bà là người phân minh tử tế, lòng dạ ngay thật. Nhưng hôm nay bà có ngôi sao hung tinh chiếu. Bà phải giữ mình cẩn thận, nếu không thì lôi thôi to. Hắn đáo cửa quan chứ chả chơi chuyện đùa mà hóa thạch sao lại đùa hóa thạch hả thầy?

Vì thế này bà cứ nghĩ xem có đùa của ai, cái gì không? Để đâu đứa nào nó đem đi chỗ khác mất. Thế là mang tiếng thật đấy. Vâng, phải nói thế thì để tôi nghĩ xem. Xem xong bà ta trở về. Một lát sau, tôi để ý thấy bà cầm cái chiếu sang vẫn lẫn và đống chiếu của ông chủ quán ở giường bên rồi ngồi chơi xem tôi bói. Tôi nghĩ bụng thế nào cũng nằm trong đấy. Tôi giục ông chủ quán đặt quẻ. Gieo quẻ xong, tôi đoán ngay gã này thánh ứng nhà ông, số không mất của sao lại không mất? Tôi vừa mất tấm vải. Bởi thế gieo quẻ này thì của đã đi, nhưng số nhà ông còn đó nên nói lại về nó còn nằm lẫn đâu đấy thôi. Ông cứ tìm khác đấy. Ông chủ nóng ruột đứng phắt dậy, lục đống chăn chiếu. Dù đến cái thứ hai thì tấm vải đã chạy ra ngay. Ông chú mừng quấn quýt. Bà hàng xóm cũng cười khanh khách. Mọi người reo lên tranh nhau đặt vẻ nhờ tới bói. Còn thầy vải pe Trung Hà, bà thầy bói T â tán hồng thì kể lại Ngoài những mánh khóe thông thường, thầy bói chúng tôi còn dùng tiếng lóng để thông ngôn cho nhau, để báo những tình tiết cần mà bói cho khách. Tiếng lóng này thì mỗi người dùng một cách tùy theo sáng kiến riêng. Ví dụ Càn là bố khôn là mẹ Bả La là có khách, nó đã cắn là cách đàn ông lạ đời, là khách đàn bà. Ngày xưa bản quan lính nó thường hay xem để thứ thầy chúng tôi là không biết thì đã có đứa nhỏ đi chợ nó mách không? Quách Bằng Lan lạc quan Nó xem đấy, hoặc nó mẫn lao là nó thử đấy, không xem đâu, chỉ có thế thôi mà rất quan trọng, nhiều khi nó giúp chúng tôi thoát được lúng túng. Một lần có chị, người làng của ông bạn tôi sợ ông ta quen tiếng thì chị không đến hẳn ông ấy mà lại đến hàng của tôi. Nghe tiếng nói tôi biết là người cùng làng, ông bạn tôi bèn hỏi ngậm anh Hạo, quỷ không? Nghĩa là nó có chồng chưa? Ông bạn trả lời Anh yêu bởi quỷ có nghĩa là nó đang chê chồng, nghĩa là tôi cứ đoán cứ phán vanh vách như người trong nhà đấy Be kể thêm.


Trước đây giá ai cho đến Bạc Vạn cũng không bao giờ chúng tôi nói ra các điều trên. Vì lẽ thứ nhất nói ra thì còn ai tin cái nghề của chúng tôi nữa. Lẽ thứ hai là chúng tôi sẽ bội ước với lời thề gỗ, T cũng dẫn chứng Đúng thế đấy, sau khi thành nghề, thầy dạy bắt chúng tôi phải giết gà, làm lễ, uống máu, ăn thề, cắt tiết gà rồi pha vào rượu và lập đàn tràng ở giữa sân khấu thiên địa. Song cùng thề thốt với cả thầy lẫn trò, không phản lại nhau rồi cả hai chia đôi cốc rượu. Câu chuyện về các bí mật máy khóe của thầy bói nói Dựa đến đây là kết thúc trong phần sao chúng tôi sẽ giới thiệu thêm với các bạn về các mánh khóe của cô, đồng gọi hồn và các thầy cúng. Lễ giải hạn xin chào và hẹn gặp lại

Đánh Giá Bài Viết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.